GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG
MIỀN XÓM MỚI

MARIA Nguyễn Thị Cậy

 
 

PHẬN NGƯỜI

Nói về một trong nhưng con người đau thương, mà chúng tôi đã gặp, trong trại phong Ea-Na của người dân tộc thiểu số.

Qua sự hướng dẫn của Soeur Thu Tâm, vừa bước vào nhà chúng tôi nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi ăn cơm dưới đất. Một nỗi xót xa tràn ngập lòng tôi. Chúa đây sao? Hình ảnh của Chúa thế này ư? Cơm dính tùm lum trên trán, trên mũi, trên má, dưới cằm; cách ăn thật tội nghiệp - một điều thật đáng buồn - tội nghiệp hơn một con chó. Vì chó Chúa sinh ra cách ăn của nó là thế, gọn gàn, sạch sẽ, mà người lại ăn như thế không đáng tội nghiệp sao? Bàn tay còn rụng đi nói chi đến ngón tay để bưng nổi tô cơm, xúc muỗm cơm đưa lên miệng. Câu nói của người xưa thôi thúc tôi lúc này: “giầu thì cho của, khó thì cho lòng”. Lòng tôi trào lên một niềm thương cảm, tôi vội bưng lấy thau cơm để đút cho ông và gạt đi những hạt cơm còn dính trên mặt. Cầm thau cơm trong tay, mặc dù tôi thấy nhớp nháp: nào là phần mỡ trong đồ ăn dính quanh miệng thau, nào là phần nước miếng khi ông vục mặt xuống để ăn. Tự nhiên tôi cũng thấy sợ, nhưng nhờ ơn Chúa tôi đã vượt trên nỗi sợ hãi tự nhiên để đến chia sẻ với ông. Dù biết rằng bệnh phong là một bệnh lây nhiễm, nhưng nó cũng có cách phòng nhiễm – ngoài ra còn có sự quan phòng của ơn Chúa nữa – Và lúc này, tôi muốn chia sẻ với ông chính cái khả năng mà Chúa đã ban cho tôi, giúp ông ăn hết phần cơm và cho ông uống thêm ly nước.Sau đó, chính tôi cảm thấy vui sướng hả hê chứ không phải ông. Vì tôi chưa bao giờ được chia sẻ cho ai cái mà tôi có như bây giờ, đó là niềm yêu thương từ trong trái tim tôi; sự dấn thân không sợ lây nhiễm của tình người. Và thật đúng lời chân lý là “cho đi thì hạnh phúc hơn là nhận lãnh”.

Trước đây người đàn ông này vốn thuộc dân tộc thiểu số nên vốn chịu nhiều thiệt thòi; nay về già lại ở trong cơn bệnh hoạn đã làm biến dạng hình hài của Chúa đi; vì là thân chủ của vi trùng phong (Hansen). Chúng ta cũng đã biết, không một phần thân thể nào của con người mà vi trùng phong lại từ chối. Nhìn vào đôi mắt đục, trắng như hai trái nhãn đã bị hư lâu ngày, đôi mắt không còn thấy được gì trong trời đất mênh mông này; chiếc mũi đang bị ăn lõm vào, có lẽ cũng mất đi cảm giác thưởng thức hương vị của thiên nhiên. Còn chiếc miệng thật đáng tội nghiệp, đôi bờ môi cũng không giữ nổi để ăn, để nói; còn các ngón tay, ngón chân đã rụng đi từ rất lâu rồi và da dẻ từ mặt đến toàn thân sần sùi như da cóc.

Sau bữa cơm của ông, tôi mới cơ hội để hỏi thăm về gia đình thì được biết, gia đình ông chỉ có hai ông bà, chẳng hề được một mụn con nào, cũng may bệnh của bà còn nhẹ hơn ông. Tay chân của bà ngón còn ngón mất, tự mình xúc ăn được. Bà vẫn làm được những việc lặt vặt trong nhà và thay ông đi lãnh phần cơm mỗi ngày. Hai ông bà sớm tối vui buồn có nhau, cùng an ủi nhau, chia sẻ sự đau đớn tàn phá của cơn bệnh.

Trên đường về, hình ảnh của hai ông bà và nhiều hình ảnh thương đau khác trong trại phong cứ chập chờn trong tôi, làm tôi nhớ đến câu nói của Chúa như muốn thôi thúc tôi: “Con đong cho anh em đấu nào, thì Cha sẽ đong lại cho con đấu ấy. Cha sẽ dằn, sẽ lắc và đổ tràn trề vào vạt áo của con..”. Lời Chúa đầy ngọt ngào hy vọng và đầy yêu thương hứa hẹn. Chúa đang nói với anh, với chị, với em, với tôi và với mọi người chúng ta. Mỗi người chúng ta có thể có: đấu của cải vật chất, đấu tinh thần yêu thương, đấu nụ cười nhân ái, đấu động viên an ủi, đấu chia sẻ tình người..v.v. Chúng ta có thể đong cho anh em bằng chính chiếc đấu mà mình đang có.

Ước gì Lời Chúa luôn thúc bách, để trái tim chúng ta cùng đập lên nhịp yêu thương, để cùng sẵn sàng đưa tay ra xoa dịu bớt đi nỗi bất hạnh của phận người bất hạnh.